Giới thiệu về kiemtienspeed




Trải lòng con đường đưa tôi đến MMO!

Có lẽ đây không phải là lần đầu tôi cảm thấy "bế tắc" đến vậy. Nếu là con trai bạn sẽ hiểu ở cái độ tuổi  23-26 dở dở ương ương này. Sự nghiệp, công việc thì chỉ vừa chớm gọi là ổn định nhưng cũng chả ra đâu vào đâu. Bạn gái thì  cãi nhau, giận dỗi nhau suốt ngày vì cái tính "hiếu thắng" luôn nhắc nhở, dạy dỗ bạn gái, hay sợ mất người yêu, đi la cà - toàn những cái suy nghĩ vớ vẩn ở cái độ tuổi này. Lại còn áp lực từ gia đình, bạn bè, xã hội khi mà nhìn thấy bạn bè tiền túi rủng rỉnh, đi ăn chơi du lịch tối ngày - nhìn mà thèm trong khi mình đầu tắt mặt tối đi làm mà cũng chả dám đi chơi, hay mua quần áo sang trọng cả.

 Đi trên đường thấy người ta xe đẹp, quần áo xịn mà trong khi cũng chả hơn tuổi mình bao nhiêu, cảm thấy chạnh lòng ghê gớm rồi nghĩ rằng không biết bao giờ mình sẽ thành công và tiền rủng rỉnh đầy ví như họ đây. Nhưng có lẽ áp lực nhất chính là từ giá đình, họ hàng mỗi khi xuân về là những điệp khúc của năm trước lại vang lên: Hồi bé bé thì áp lực điểm thi cử, thành tích khi mà người ta lúc nào cũng hỏi năm nay học sinh gì, có thành tích gì không. Lớn lớn như bây giờ thì đi làm ở đâu rồi, lương cao không, bao giờ dắt người yêu về ra mắt đây,... hầy chán không có gì để nói chỉ biết cười trừ. Những cái điều trên ai chả muốn cơ chứ nhưng mà muốn mà thành hiện thực hết thì việt nam này chẳng có người nghèo nữa.

- Học đại học có lẽ là quãng đường dễ thở với bản thân mình nhưng cũng là dấu bắt đầu của việc tự phải lo cơm áo gạo tiền khi mà số tiền chu cấp đi học của bố mẹ chỉ đủ chi tiêu dè xẻn ở đất Hà Nội với 2tr 2tr5/tháng. Chưa kể những lúc có việc như học cải thiện hay đóng góp quỹ lớp, rồi đi thầy cô giáo để nâng điểm :))) Trong khi cả lớp đi mà mình mình không đi thì thiệt hết sức ngại nên đánh nhắm mắt đút 200 vào phong bì để đi thầy cô rồi cuối tháng ăn mỳ tôm tạm vậy.

- Từ năm 2 các chi phí càng ngày càng nhiều lên và tôi đã nghĩ đi làm thêm - khi mà mấy đứa cùng phòng cũng đi làm nhưng đáng tiếc chúng nó lại đi làm đa cấp mà chả hề biết mình bị lừa. Tôi đã đi bộ từ nhà trọ thẳng con đường cái một quãng đường dài - đi bộ chừng 40p rồi bất ngờ thấy một cửa hàng net tuyển nhân viên ca sáng và tối - tôi hào hứng lắm vào xin chân làm ca tối liền, nhưng làm ca tối một thời gian xong sáng lại đi học làm bản thân rất oải nên tôi xin nghỉ. Cùng lúc đó bạn tôi đã rủ tôi đi làm cùng!

* Biến cố từ đây

Bạn tôi đưa tôi ra cty bds người quen và giới thiệu nhờ nhận và dạy tôi làm. Tôi dễ dàng được nhận học việc với trợ cấp mỗi tháng của công ty nhưng với mức là 500k/1 tháng @@. vì là cty bds người đông lại mới thành lập nên có lẽ mn ai cũng lương thấp trừ kinh doanh. Đi làm 3 tháng với mức 500k như thế tôi đề xuất tăng lương nhưng có lẽ gặp ông ki bo nhất hệ mặt trời khi cho rằng em được học việc free ở đây hơn nữa có trợ cấp @@ 500k của ông còn không đủ tiền ăn trưa khi mà phải bỏ cả tiền túi để đi ăn cơm nữa. Và rồi tôi đã xin nghỉ thì khoảng 1 tháng sau công ty sập - quả nhiên mà phúc lợi tại thành phố như thế còn bèo nhèo hơn cân bèo khi mà phải làm 8 tiếng 1 ngày - bh nghĩ lại cũng thấy mình quá ngu khi bán sức như thế.

Tiếp theo do nghỉ ở nhà quá chán nên tôi tìm hiểu cách kiếm tiền trên mạng. Khởi đầu là gõ capcha nhưng nói thật vừa tốn sức lại còn bèo nhèo dễ ăn scam nữa - tôi đã bỏ công việc này ngay sau 3 ngày cho dù trên mạng share đầy, mà hầu như toàn lừa đảo. Tiếp đến là các trình kiếm tiền cao hơn như survey, xem video kiếm tiền, làm youtube, web + adsense, tradecoin ,.....  Cuối cùng tôi đã nhanh chóng có những kiến thức nhất định về con đường MMO mà blog này tôi đang chia sẻ cho các bạn.

Và hơn hết là chúng đều được người từng trải như mình test qua nên không cần lo lắng về độ uy tín và hơn hết là chúng kiếm được ra tiền cho bạn.

Dù sao cũng chưa giới thiệu, tên thật của mình là Ngô Anh Dũng - 1994 đến từ quảng ninh vùng đất mỏ hào hùng nơi tôi sinh ra và lớn lên, nơi đem lại cho tôi động lực để tìm hiểu về MMO, là nguồn sức mạnh để tôi tiếp tục đứng lên mỗi khi thất bại.